|
9/5/2011
Chiến sự Libya đang diễn biến ngày một dai dẳng và phức tạp hơn. Món lợi trong ván bạc chính trị này không hề “dễ nuốt” như suy nghĩ của Anh, Pháp, Mỹ khi họ bắt đầu tham chiến. ![]() Gaddafi và Liên minh châu Phi tại thủ đô Libya Tripoli Cùng
với chiến sự tại Libya lâm vào cục diện bế tắc, lời kêu gọi của cộng
đồng quốc tế mong muốn giải quyết vấn đề thông qua đàm phán hòa bình
ngày càng tha thiết. Các quốc gia mới trỗi dậy như Thổ Nhĩ Kỳ, Nam Phi,
Nga… cho đến nhiều quốc gia Châu Âu như Đức, Phần Lan, Thụy Điển, Đan
Mạch, Na Uy… đều kêu gọi giải quyết khủng hoảng hiện nay thông qua biện
pháp đàm phán hòa bình và đối thoại.
Nhân
tố bất ổn do chiến tranh gây nên quá nhiều và diễn biến quá phức tạp
mà cả Anh, Pháp, Mỹ đều không thể lường trước được. Khủng hoảng chính
trị tại Libya không hề là một bài toán đơn giản. Cũng giống như hành
động đưa quân tấn công vào Iraq trước đây, Mỹ cũng vấp phải rất nhiều
những “không ngờ” tương tự. Mỹ, Anh, Pháp tấn công Libya lần này có
chung rất nhiều những “không ngờ”.
Thứ nhất, không ngờ chính phủ Gaddafi lại có sức sống mãnh liệt đến vậy. Trước
ngày 19/3 khi phương Tây đưa quân vào Libya, nội bộ Libya đã xuất hiện
các dấu hiệu mục nát từ bên trong như quân đội phản chiến, quan chức
cấp cao phản quốc... Do đó phương Tây ôm thái độ đánh bại “con hổ chết”
tiến hành các hành động can thiệp quân sự, tin tưởng rằng dưới sức tấn
công mạnh mẽ thì chính phủ vốn đã mục nát sẽ rất dễ bị đánh bại,
Gaddafi sẽ từ chức rất nhanh. Tuy nhiên, cả Anh, Pháp, Mỹ đều không ngờ rằng Gaddafi lại được quân đội chính phủ và một bộ phận dân chúng ủng hộ. Mặc dù quân đội chính phủ Libya đã mất đi khoảng 30% sức chiến đấu nhưng vẫn có ưu thế cân bằng đối đầu với lực lượng chống chính phủ. Hơn nữa, chiến thuật của quân đội chính phủ ngày càng thay đổi linh hoạt khiến cho cán cân chiến tranh ngày càng nghiêng về phía quân đội chính phủ.
Thứ hai là không ngờ lực lượng chống chính phủ “không ra gì”. Trong
ván bạc chính trị này, phương Tây đã đặt tiền vào “cửa” lực lượng chống
chính phủ quá sớm, đặc biệt là Pháp đã cắt đứt quan hệ ngoại giao với
Gaddafi quá sớm khiến cho Pháp đã mất đi con đường rút lui. Hiện nay,
phương Tây hi vọng dưới sự can thiệp quân sự của họ, lực lượng chống
chính phủ có thể xung trận, hơn nữa có thể đánh bại và thay thế
Gaddafi, mang lại lợi nhuận gấp đôi cho thế giới phương Tây trong “ván
bạc chính trị” này.
Không
ngờ nội bộ lực lượng chống chính phủ phân tán, không có tổ chức, vừa
thiếu lãnh đạo chỉ huy thống nhất vừa thiếu tập luyện tất yếu, lại
thiếu vũ khí hạng nặng, khi giao tranh với quân đội chính phủ thì luôn
là vừa giao chiến đã tan vỡ, cho dù có phương Tây chi viện trên không
cũng chỉ có thể “đánh hòa” một cách miễn cưỡng với quân đội chính phủ.
Nếu phương Tây rút lui, phiến quân nổi dậy chắc chắn không thể cố thủ
tại căn cứ hiện tại, càng không thể nói đến chuyện tiêu diệt và thay
thế Gaddafi.
Tuy
nhiên, đó chưa phải là tất cả. Chuyện khiến phương Tây “đau đầu nhức
óc” nhất là lực lượng chống chính phủ hỗn tạp, thật giả lẫn lộn, có
không ít các phần tử của tổ chức khủng bố Al–Qaeda. Những phần tử của
tổ chức khủng bố Al – Qaeda lại đang “ôm hận” phương Tây vì cái chết
của lãnh tụ Bin Laden, âm mưu san bằng thế giới phương Tây, đặc biệt là
Mỹ. Nếu phương Tây tùy tiện tấn công quân đội chính phủ thì rất có khả năng sẽ giẫm lên vết xe đổ tại Afghanistan trong quá khứ. Họ đang lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Hiện nay, cuộc chiến tại Libya đã trở thành một bài toán nan giải của phương Tây. Chiến
tranh khoa học kĩ thuật cao đồng nghĩa với việc “đốt tiền”. Được biết,
nếu máy bay chiến đấu Rafale bay một giờ thì sẽ tiêu tốn hơn 30.000
euro, máy bay chiến đấu Mirage bay một giờ thì sẽ tiêu tốn hơn 10.000
euro, 1 tên lửa Tomahawk có giá hơn 1 triệu đô la Mỹ, 1 tuần Anh, Pháp,
Mỹ tiêu tốn 100 triệu USD. Con số này đối với Châu Âu chưa hoàn toàn
thoát khỏi ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng kinh tế thực sự là một gánh
nặng lớn. Chiến sự càng kéo dài, càng bất lợi với phương Tây. Ngoài ra, trận chiến này còn đẩy giá dầu mỏ thế giới lên cao khiến cho các quốc gia Châu Âu và Mỹ vốn là những nước tiêu thụ dầu mỏ lớn phải chịu sự “hành hạ” của giá dầu cao. Mỹ đã giao quyền chỉ huy cho NATO, tâm trạng của Anh, Pháp cũng đang “nóng” lên theo “nhiệt độ” của chiến sự Libya và những kỉ lục mới của giá dầu.
Đó còn chưa kể đến Mỹ, Anh, Pháp luôn gặp phải sự phản đối, thậm chí lên án của cộng đồng quốc tế và cả người dân trong nước. Hiện
nay, tình hình tại Libya không chỉ đã diễn biến thành cuộc nội chiến
đạn thật súng thật mà còn là cuộc chiến mưa bom bão đạn, với những cuộc
oanh kích vào tận nhà riêng của Gaddafi, gây ra cái chết cho người con
trai út của nhà lãnh đạo Libya; không chỉ là cuộc chiến “đốt tiền” mà
còn là cuộc chiến đẫm máu, đã không còn là “chính phủ trấn áp dân
thường” như ban đầu phương Tây nhận định. Nếu phương Tây tiếp tục sa lầy sâu hơn nữa vào chiến sự tại Libya thì sẽ trở thành “giá đỡ nghiêng”, càng lấn sâu sẽ khiến càng nhiều dân thường thương vong. Chuyện này đã hoàn toàn đi ngược lại tôn chỉ hoa mỹ với khẩu hiệu “bảo vệ dân thường” của liên quân phương Tây.
Nhìn
từ hành động quân sự, dưới tình hình sức chiến đấu của lực lượng chống
chính phủ không đủ mạnh, phương Tây muốn thực hiện mục tiêu đã định là
lật đổ Gaddafi, chỉ có thể đưa quân đội tấn công ác liệt. Chuyện này
lại vượt ra ngoài thẩm quyền cho phép của Nghị quyết 1973 của Hội đồng
Bảo an Liên Hợp Quốc, hơn nữa rất có khả năng lại dẫm lên vết xe đổ của
cuộc chiến tranh Iraq. Nhìn từ khía cạnh pháp lí, ban đầu Châu Âu và Mỹ phát động các cuộc không kích, đã “khoan” một lỗ hổng trong nghị quyết của Liên Hợp Quốc, thế giới đang nghi ngờ phương Tây mượn việc công thu lợi riêng. Chiến sự càng kéo dài, nghi ngờ này càng tỏ ra có căn cứ. Hiện nay, Tổng thống Venezuela Hugo Chavez, Tổng thống Iran Mahmoud Ahmadinejad đều cáo buộc phương Tây “chiến tranh vì dầu mỏ”, “hành động ăn cướp dầu mỏ”.
Nhìn
tổng quan tình hình hiện nay, phương án giải quyết vấn đề Libya bằng
quân sự đã đi vào ngõ cụt, càng chiến tranh càng có nhiều đổ máu,
phương Tây càng sa lầy; giải quyết bằng chính trị đã đến lúc được các
bên tham chiến lưu tâm đưa ra trong các chương trình nghị sự. CÁC TIN KHÁC• Sarkozy - Cuộc hạ cánh không an toàn - 16/5/2012
• Putin trở lại, lợi hại hơn xưa? - 7/5/2012
• Bầu cử Tổng thống Pháp: cuộc đua tranh quyết liệt - 19/3/2012
• Putin khóc mừng chiến thắng - 5/3/2012
• Liên Hiệp Quốc: hơn 7.500 người chết ở Syria - 1/3/2012
• Đường về Kremlin của ông Putin rộng thênh thang - 27/02/2012
• Điều gì xảy ra tiếp theo ở Syria? - 14/2/2012
• Thế giới náo nức đón ngày lễ tình yêu Valentine - 14/02/2012
• Nga từ chối tiếp đón Phó Thủ tướng Trung Quốc - 9/2/2012
• Châu Âu biến thành “Lục địa trắng” - 6/2/2012
• Reuters công bố ảnh Bin Laden và đứa con bị bắn chết - 9/5/2011
• 5 sự thật không thể không biết về Bin Laden - 09/5/2011
• Lời tuyên chiến đẫm máu của Al-Qaeda với nước Mỹ - 07/5/2011
• “Kho tàng vô giá” của Bin Laden - 06/5/2011
• Quỹ đầu tư vàng lớn nhất thế giới xả 11,5 tấn vàng - 6/5/2011
• Bí ẩn về cái chết của Chủ tịch Triều Tiên - 06/5/2011
• Cà phê, cacao, đường cùng đổ dốc vì bán tháo - 5/5/2011
• Pakistan nổi giận với Mỹ vì âm thầm diệt Bin Laden - 5/5/2011
• Những điều chưa biết về lối sống của Bin Laden - 5/5/2011
• Hậu Bin Laden - 5/5/2011
|
Xem nhiều nhất |
![]() |
Công ty Cổ Phần Dịch vụ Truyền thanh - Truyền hình Hà Nội
Cơ quan chủ quản:
UBND Thành phố Hà Nội - Đài Phát thanh - Truyền hình Hà Nội
Số giấy phép: 154/GP-BC, cấp ngày 29/08/2005
Chịu trách nhiệm: Ông Lê Đình Cường - Tổng Giám đốc - Trưởng Ban biên tập HCATV
Địa chỉ: 30 Trung Liệt - Đống Đa - Hà Nội
Điện thoại: 04.35375548 - 04.35375549 Fax: 04.38572782 Email: dichvu@hctv.com.vn

Những bài học "chữ ngờ" cho Mỹ và đồng minh tại Libya 









